Đức vua cười: Thì ái khanh chứ ai.
Hoàng hậu hỏi tiếp: Nhưng nếu thần thiếp lại yêu quý một người đàn ông khác thì bệ hạ tính sao?
Bệ hạ sẽ nổi giận lôi đình và chém đầu thần thiếp ngay có phải không?”.
Đức vua giả lả:”Khanh hỏi rắc rối quá, rắc rối thật”.
"Ừ thì có lẽ khanh nói đúng”. Đức vua im lặng hồi lâu rồi xác nhận.
Hoàng hậu liền nhẹ nhàng giải thích:” Bệ hạ yêu quý thần thiếp chỉ vì thần thiếp đem tới hạnh phúc cho bệ hạ. Nếu khi thần thiếp không thể tiếp tục mang tới điều đó cho bệ hạ nữa thì bệ hạ hết yêu quý và muốn giết chết thần thiếp ngay. Như vậy bệ hạ chỉ yêu quý mình mà thôi”
Trang Tử cùng Huệ Tử dạo chơi trên cầu sông Hào.
Huệ Tử nói: “Tôi không phải bác, không biết bác đã đành. Nhưng bác vốn không phải cá, thì hẳn là bác không biết được niềm vui của cá”.
Trang Tử nói: “Xin nói lại từ gốc. Bác hỏi tôi sao biết được niềm vui của cá, thế là bác đã biết tôi biết mà hỏi tôi. Tôi thì biết điều đó ở trên sông Hào nầy”.
Khi ấy, Chúa Giêsu lên núi cây dầu. Và từ sáng sớm, Người lại vào trong đền thờ. Toàn dân đến cùng Người, nên Người ngồi xuống và bắt đầu giảng dạy. Lúc đó, luật sĩ và biệt phái dẫn đến Người một thiếu phụ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, và họ đặt nàng đứng trước mặt mọi người. Họ hỏi Chúa Giêsu:
"Thưa Thầy, thiếu phụ này bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, mà theo luật Môsê, hạng phụ nữ này phải bị ném đá. Còn Thầy, Thầy dạy sao?" Họ nói thế có ý gài bẫy Người để có thể tố cáo Người. Nhưng Chúa Giêsu cúi xuống, bắt đầu lấy ngón tay viết trên đất. Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người đứng lên và bảo họ: "Ai trong các ngươi chưa từng làm điều gì sai lầm, hãy bước ra và trừng phạt người phụ nữ này".
Người ngồi xuống và lại viết trên đất. Nghe nói thế, đám đông rút lui từng người một, bắt đầu là những người nhiều tuổi nhất, và còn lại một mình Chúa Giêsu với người thiếu phụ vẫn đứng đó. Bấy giờ Chúa Giêsu đứng thẳng dậy và bảo nàng: "Hỡi thiếu phụ, những người cáo ngươi đi đâu cả rồi? Không ai kết án ngươi ư?" Nàng đáp: "Thưa Thầy, không có ai". Chúa Giêsu bảo: "Ta cũng thế, Ta không kết tội chị. Vậy chị hãy đi, và từ nay đừng phạm tội nữa".
Đó là ngày lễ tạ ơn năm tôi lên 10. Tôi đang nằm trong một bệnh viện từ thiện của thành phố để chuẩn bị cho một ca phẫu thuật quan trọng vào ngày hôm sau. Tôi biết rằng mình sẽ chịu đau đớn và bị giữ chặt trên giường hàng tháng trời. Cha tôi đã qua đời. Hai mẹ con tôi sống trong một căn phòng nhỏ. Thật không may là hôm đó mẹ tôi lại bị bệnh và không đến thăm tôi được.
Ngày hôm đó cứ kéo dài ra mãi. Cảm giác cô đơn, thất vọng, sợ hãi cứ bao trùm lấy tôi. Tôi biết mẹ cũng đang ở nhà một mình, lo lắng cho tôi không có ai bên cạnh, không có ai để cùng ăn và thậm chí không có đủ tiền để đãi tôi một bữa tiệc vào ngày lễ tạ ơn. Nước mắt tủi thân cứ trào ra. Tôi gục đầu lên gối, kéo chăn đắp cho đỡ lạnh lòng, khóc một mình trong đau xót và lạnh lẽo, tự thương mình và thương mẹ. Cả người tôi đau đơn như bị tra tấn.
Một cô điều dưỡng tập sự nghe thấy tiếng tôi khóc đã đến bên tôi. Cô kéo chăn ra khỏi mặt tôi và bắt đầu lau nước mắt cho tôi. Cô chia sẻ với tôi cảm giác cô đơn và tâm sự rằng cô cũng rất buồn vì phải làm việc và không thể sum họp với gia đình trong lúc này. Thế rồi cô mời tôi cùng ăn trưa. Đó là hai khay thức ăn với những món ăn thường dùng cho ngày lễ tạ ơn.
Dù theo kế hoạch cô sẽ về lúc 4h chiều nhưng cô vẫn ở lại với tôi cho đến 11h đêm. Cô vui đùa, nói chuyện với tôi cho đến khi tôi chìm vào giấc ngủ. Nhiều lễ tạ ơn khác đã đến và qua đi trong đời nhưng tôi vẫn luôn nhớ mãi ngày lễ tạ ơn năm ấy. Tôi đã chìm trong nỗi lạnh lẽo và hụt hẫng nhưng bỗng tìm thấy hơi ấm và sự dịu dàng từ một người hoàn toàn xa lạ. Từ lúc đó tôi được tiếp thêm một sức mạnh thần kỳ để vượt qua tất cả những đau đớn, buồn khổ xảy ra trong đời mình.
Bob Hoover là phi công lái máy bay trình diễn nổi tiếng ở Mỹ. Trong một lần bay thử, khi ông vừa cất cánh và lấy được độ cao thì cả 2 động cơ của máy bay đột ngột ngừng hoạt động. Nhờ kinh nghiệm và tài năng khéo léo, ông đã đưa được máy bay đáp xuống đất. Mặc dù không có thiệt hại về nhân mạng nhưng chiếc máy bay gần như hỏng hoàn toàn. Hành động đầu tiên của Bob Hoover là kiểm tra bình nhiên liệu của máy bay. Đúng như ông phỏng đoán, bình xăng của chiếc máy bay cánh quạt thời thế chiến thứ 2 đó không hề chứa xăng mà thay vào đó là dầu phản lực. Sở dĩ máy bay còn khởi động được là nhờ phần xăng còn sót lại trước đó.
Khi trở về sân bay, ngay lập tức ông tìm người thợ máy đã phục vụ cho máy bay của ông. Anh chàng thợ máy trẻ tuổi đang lo sợ và hối hận đến mức gần như cuồng trí. Khi Hoover đến gần, gương mặt thất thần và hoảng sợ của anh ta ràn rụa nước mắt. Anh ta biết minh vừa mắc một lỗi lầm rất khó tha thứ: Làm hỏng một chiếc máy bay đắt tiền và suýt chút nữa đã giết chết ba mạng người.
Người ta có thể tưởng tượng một cơn nổi giận lôi đình và những lời mắng nhiếc thậm tệ từ người phi công sắp sửa trút xuống người thợ máy đó. Nhưng không, Hoover dùng đôi tay to lớn của mình ôm choàng vai người thợ máy ấy và nói: "Tôi tin chắc rằng anh sẽ không bao giờ lặp lai sai sót này nữa. Để chứng minh lòng tin của tôi đối với anh, tôi muốn rằng sáng mai anh tiếp tục chuẩn bị cho chiếc f-51 của tôi"
Tôi tin chắc rằng bạn có thể hình dung sự xúc động và cảm kích của người thợ máy đối với Hoover sau hành động đó.
Tổng hợp những câu chuyện hay và vô cùng ý nghĩa về cách đối nhân xử thế.
1/ Triết lý viên kẹo
"Mỗi ngày bạn đều cho một đứa trẻ ăn kẹo. Bạn làm điều ấy rất thường xuyên và vui vẻ. Đứa trẻ ấy cũng có vẻ rất yêu bạn. Mỗi ngày thấy bạn, nó đều cười tươi và chạy đến nhận kẹo.
Nhưng rồi một ngày, bạn xoa đầu nó và bảo: “Hết kẹo rồi”. Bỗng dưng bạn thấy nó rất khác. Nó gào ầm lên rằng bạn keo kiệt, bạn xấu xa. Hoặc nó đi khắp nơi để nói xấu bạn.
Triết lý viên kẹo có nghĩa là khi bạn cho ai khác một thứ gì, nhiều khi họ sẽ không nghĩ ấy là món quà, họ nghĩ đó là bổn phận, là trách nhiệm. Và khi bạn không cho thứ mà họ muốn nữa, họ sẽ lập tức trở mặt với bạn.
Với nhiều người, cho dù bạn có cho họ kẹo mỗi ngày, thì họ cũng chỉ nhớ mỗi một ngày mà bạn đã không cho."
2/ LincolnTrận Gettysbugn diễn ra trong ba ngày đầu tháng 7 năm 1863. Đến mồng 4 tháng 7, tướng Lee,thuộc quân đội miền nam bắt đầu rút lui về phía nam trong khi cơn bão đang mang đến những trận mưa như trút nước. Phía trước ông và quân đoàn bại trận là dòng sông Potomac đang thét gào, dòng sông cuồn cuộn sủi bọt trắng xóa. Phía sau là đạo quân liên minh chiến thắng đang rượt đuổi. Lee bị kẹt và hầu như không còn đường thoát. Từ bộ chỉ huy, Lincoln nhận ra đây là cơ hội vàng để bắt gọn đội quân của tướng Lee và chấm dứt chiến tranh. Thế là Lincoln ra lệnh cho tướng Meade ngừng triệu tập hội đồng chiến tranh mà lập tức lên đường tiến công. Lincoln đã chuyển lệnh bằng điện tín và sau đó còn cử một đặc phái viên đến gặp Meade yêu cầu phải hành động ngay lập tức.
Nhưng tướng Meade đã làm gì? Ông ta làm ngược lại lệnh của tổng thống: triệu tập cuộc họp hội đồng chiến tranh. Không chỉ có vậy, ông ta còn do dự kéo dài thời gian rồi đánh điện từ chối mệnh lệnh của Lincoln. Sáng hôm sau nước rút, tướng Lee vượt sông Potomac với lực lượng toàn vẹn.
Lincoln tức giận điên người. Ông gào lên với Robert – con trai của mình: “ Trời ơi! Cha không thể hiểu nổi. Chúng ta chủ cần chìa tay là tóm gọn tất cả. Vậy mà những gì cha nói và làm đều không thể khiến quân đội tấn công ngay vào kẻ địch. Trong hoàn cảnh thuận lợi đó, bất kỳ viên tướng nào cũng có khả năng đánh bại Lee. Nếu cha có ở đó, cha sẽ đánh tướng Meade một trận”.
Trong nỗi thất vọng và cay đắng tột cùng, Lincoln viết thư cho Meade. Thời kỳ này Lincoln cực kỳ bảo thủ và khó thay đổi suy nghĩ của mình. Vì thế, bức thư đó của Lincoln chứa đầy những lời lẽ trách móc nặng nề nhất:
“ Tướng quân thân mến!
Tôi không tin là ông không nhận ra hiểm họa trong việc để Lee chạy thoát trong lần vừa rồi. Ông ta đã gần như nằm gọn trong tay chúng ta. Và nếu bắt được Lee, cuộc nội chiến này có thể đã kết thúc. Thế mà ông đã để vuột cơ hội ngàn vàng và cuộc chiến này không biết còn kéo dài đến bao giờ. Nếu thứ 2 tuần trước ông không thể chiến thắng Lee trong điều kiện thuận lợi như thế thì bây giờ và về sau, ông có thể làm gì để tấn công được Lee ở phía nam con sông, trong khi ông chỉ còn 2/3 lực lượng mà ông từng có? Chẳng có lí do gì tôi có thể hy vọng ông có thể xoay chuyển được tình hình. Ông đã hoàn toàn đánh mất cơ hội ngàn năm có một. Tôi không thể diễn tả được nỗi thất vọng và tức giận của tôi lúc này đối với ông.”
Các bạn nghĩ Meade đã làm gì khi đọc được bức thư này?
Meade đã không làm gì cả vì ông ta không bao giờ được đọc bức thư đó. Đơn giản là vì Lincoln không gửi nó đi. Người ta tìm thấy nó trong những tập hồ sơ của Lincoln khi ông qua đời.
Theo phỏng đoán của tôi, có thể sau khi viết bức thư này, Lincoln đã nhìn ra ngoài cửa sổ và tự nhủ:” Khoan đã! Có thể mình không nên vội vã như vậy. Chẳng khó gì khi ta ngồi ở đây, bình yên trong nhà trắng để ra lệnh cho Meade tấn công. Nhưng giả sử ta đang ở Gettysburg tuần vừa rồi, tận mắt thấy cảnh máu đổ kinh hoàng như Meade đã nhìn thấy, tai nghe những tiếng la hét kêu gào của những đồng đội đang hấp hối như Meade đã nghe, thì có lẽ ta cũng không còn muốn tấn công nữa. Và hơn nữa, nếu như ta có tính nhút nhát, do dự của Meade, có lẽ ta cũng sẽ làm điều tương tự như ông ta đã làm. Dẫu sao thì mọi việc cũng xảy ra rồi, nước đã chảy qua cầu. Nếu bức thư này được gửi đi, ta sẽ hả giận phần nào nhưng Meade sẽ có thể tìm cách tự bào chữa và quay lại kết án ta. Điều đó sẽ gây ra những phản ứng tiêu cực, cản trở năng lực của Meade. Đó là một sai lầm rõ ràng và chắc chắn Meade sẽ tự nhận ra sau này.
“ Những lời phê phán và chỉ trích gay gắt hầu như bao giờ cũng mang lại những kết quả tiêu cực”
3/ Có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thậtMột lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò yêu của Khổng Tử
Trong thời Đông Chu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ … Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.
May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo
Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.
Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống … thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ … Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh … rồi từ từ đưa cơm lên miệng …
Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài … ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Học trò ưu tú nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!”
Một lát sau cơm chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên; tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.
Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: “Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước …
Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa com đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy … cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng
Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nên ạ!”
Khổng Tử lại nói: “Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?”
Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.”
Khổng Tử hỏi: “Tại sao?”
Nhan Hồi thưa: “Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi … nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình trung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em …
Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi … bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và … thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!
Bạn đang xem bài viết tại trang web HayLamDay.Com . Chúc các bạn online vui vẻ!Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Chao ôi! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!”
4/ Đi tìm lẽ sốngTrong giai đoạn tâm lý này, ta thấy rằng ngay cả những người có bản chất hiền lành cũng không thoát khỏi ảnh hưởng của sự tàn bạo ở khắp nơi trong trại. Giờ đây, khi được tự do, họ cho rằng mình có quyền sử dụng sự tự do ấy một cách phóng túng và vô độ. Đối với họ, điều duy nhất thay đổi chính là giờ đây, họ không còn là kẻ bị áp bức nữa mà là người đàn áp. Họ trở thành chủ thể chứ không phải là đối tượng của sự ngang trái và bất công. Họ bào chữa cho hành vi của mình bằng những trải nghiệm tồi tệ của họ. Điều này thường thể hiện rõ trong những sự việc bình thường:
“Tôi và một người bạn đang đi qua cánh đồng lúa để trở về trại thì chúng tôi bỗng gặp những ruộng lúa đang mùa thu hoạch.. Theo phản xạ tôi tránh đi nhưng người bạn đồng hành của tôi lại kéo tay tôi và lôi tôi băng qua. Tôi lắp bắp về việc đừng dẫm vào đồng lúa. Thế là anh ấy bực bội nhìn tôi và hét lên: “ Anh thôi đi! Chúng ta bị mất mát như vậy chưa đủ hay sao? Vợ và con tôi đều bị chết ngạt - chưa tính đến mọi thứ khác nữa – vậy mà anh lại cấm tôi đạp lên mấy cây lúa này ư?”
“Những người này chỉ có thể được hướng dẫn từ từ để quay về với chân lý rằng không ai có quyền làm sai, ngay cả khi bản thân họ từng phải hứng chịu sự bất công từ người khác”
5/ Cho và nhậnMột lần, Phật đi giáo hóa vùng Bà La Môn, Các tu sĩ Bà La Môn thấy đệ tử của mình đi theo Phật nhiều quá, nên ra đón đường Phật chửi. Phật vẫn đi thong thả, họ đi theo… sau chửi. Thấy Phật thản nhiên làm thinh , họ tức giận, chặn Phật lại hỏi:
- Cù-đàm có điếc không?
…
- Ta không điếc.
- Ngài không điếc sao không nghe tôi chửi?
- Này Bà La Môn, nếu nhà ông có đám tiệc, thân nhân tới dự, mãn tiệc họ ra về, ông lấy quà tặng họ không nhận thì quà đấy về tay ai?
- Quà ấy về tôi chứ ai.
- Cũng vậy, ông chửi ta, ta không nhận thì thôi.
* Người kêu tên Phật chửi mà Ngài không nhận. Còn chúng ta , những lời nói bóng, nói gió ở đâu đâu cũng lắng tai nghe, để buồn để giận. Như vậy mới thấy những lời cuồng dại của chúng sanh Ngài không chấp không buồn. Còn chúng ta do si mê, chỉ một lời nói nặng nói hơn, ôm ấp mãi trong lòng, vì vậy mà khổ đau triền miên.
Bạn đang xem bài viết tại trang web HayLamDay.Com . Chúc các bạn online vui vẻ!